1. Câu hỏi mà ít trường đại học tự đặt ra
Hầu hết các trường đại học Việt Nam đang vận hành phòng học theo một mô hình đã quen thuộc. Mỗi phòng có một màn hình hoặc projector. Giảng viên cắm cáp HDMI từ laptop vào, slide hiện lên, bài giảng diễn ra. Mô hình này đơn giản, rẻ, vận hành ổn định nhiều năm qua.
Nhưng câu hỏi hiếm khi được đặt ra là: trường có đang bỏ lỡ điều gì không?
Khi GS thỉnh giảng từ Singapore muốn giảng một buổi cho sinh viên ngành Y, trường có đủ hạ tầng để mời họ qua hybrid không, hay phải bỏ qua cơ hội?
Khi sinh viên ngồi hàng ghế cuối của giảng đường 300 chỗ không đọc được phông chữ nhỏ trên slide, các em làm gì?
Khi phụ huynh ở quê muốn xem con bảo vệ luận án thạc sĩ, gia đình có thể tham dự không?
Khi trường tổ chức buổi tư vấn tuyển sinh thu hút 200 phụ huynh trong hội trường chỉ chứa 100 chỗ, bộ phận tổ chức xử lý ra sao?
Khi sinh viên đi thực tập, sinh viên ốm dài ngày, sinh viên đặc biệt cần xem lại bài giảng, các em có cách tiếp cận không?
Trong mỗi tình huống trên, mô hình “cắm cáp truyền thống” không có câu trả lời. Trường vẫn vận hành bình thường, vẫn ra trường được sinh viên, nhưng những cơ hội đó đi qua mà không ai để ý.
Bài viết này không khuyên các trường thay thế toàn bộ hạ tầng phòng học. Đó là cách tiếp cận sai và tốn kém. Bài viết đề xuất một góc nhìn khác: đầu tư đòn bẩy. Trang bị giải pháp cộng tác hybrid hiện đại tại đúng năm đến bảy phòng chiến lược của trường, để mở khoá các năng lực mới mà mô hình hiện hữu không bao giờ chạm tới.
