Một thế kỷ của những chiếc kênh
Trong gần một thế kỷ, âm thanh tái tạo được tổ chức theo kênh. Trái và phải. Rồi vòm, với vài kênh phía sau. Âm thanh phát ra từ nơi đặt loa, và phần còn lại là việc của trí tưởng tượng người nghe. Hệ thống stereo có một điểm nghe lý tưởng, thường nằm ở chính giữa, và phần lớn ghế trong khán phòng không nằm ở đó. Người ngồi mép trái nghe một sân khấu nghiêng về trái. Người ngồi mép phải nghe một sân khấu khác. Cùng một buổi diễn, nhiều trải nghiệm lệch nhau.
Âm thanh đắm chìm đảo ngược cách nghĩ đó. Một âm thanh không còn được gán cho một kênh. Nó được gán cho một vị trí trong không gian, theo tọa độ. Một bộ máy kết xuất (rendering engine) sau đó tính toán, theo thời gian thực, từng chiếc loa trong phòng phải phát ra điều gì để người nghe cảm nhận âm thanh đó đang nằm đúng tại vị trí đã định. Loa thôi đóng vai trò nguồn phát. Chúng trở thành phương tiện. Đích đến là một chỗ đứng trong không gian.
Sự khác biệt nghe có vẻ tinh tế. Hệ quả thì không. Khi âm thanh có tọa độ thay vì có kênh, điểm nghe lý tưởng không còn là một chiếc ghế. Nó trải rộng ra gần như toàn bộ khán phòng.
Bộ máy kết xuất không dựa vào một thủ pháp duy nhất. Nó vay mượn từ nhiều cách tiếp cận đã được nghiên cứu hàng chục năm trong âm học. Có cách dựng lại chính mặt sóng vật lý của âm thanh trong phòng, để định vị giữ vững trên một vùng nghe rộng thay vì một điểm. Có cách mã hóa toàn bộ không gian âm thanh thành một trường, rồi giải mã ra theo cấu hình loa thực tế. Người nghe không cần biết tên của bất kỳ thủ pháp nào. Họ chỉ cần quay đầu theo cánh chim.