Một hệ thống âm thanh chỉ mạnh ngang mắt xích yếu nhất của nó. Và mắt xích yếu nhất, gần như luôn luôn, là thứ không ai chụp ảnh đăng lên.
Một khán phòng vừa khánh thành. Trên giấy, dàn âm thanh thuộc hàng đáng mơ ước: một bàn trộn danh tiếng, những chiếc loa được giới chuyên môn kính trọng, công suất dư dả. Vậy mà khi buổi diễn bắt đầu, có gì đó không ổn. Tiếng hơi mỏng. Một dải cao gắt lên khó chịu. Đâu đó trong nền là một tiếng ù rất khẽ, đủ để tai người chuyên nghiệp nhận ra, và đủ để khán giả thấy mệt mà không gọi được tên.
Người kỹ sư đến. Họ không động vào chiếc bàn trộn đắt tiền. Họ không đổi loa. Họ lần theo tín hiệu, từ micro ngược về, và dừng lại ở ba chỗ: một tầng khuếch đại đặt sai mức, một đầu nối đã mỏi sau vài trăm lần cắm rút, và một đường dây tín hiệu chạy song song quá sát một đường điện. Hệ thống đắt nhất trong phòng bị hạ gục bởi những bộ phận rẻ nhất của chính nó.
