
Trong một phòng họp hội đồng, độ rõ của lời nói không phải một tiện ích. Nó là điều kiện để một nghị quyết được hiểu đúng, ghi đúng, và quyết đúng.
Hãy hình dung một phòng họp hội đồng đang biểu quyết một vấn đề quan trọng. Một thành viên ngồi cuối phòng phát biểu một điều khoản then chốt, và một nửa số người trong phòng không nghe rõ. Trong một cuộc trò chuyện thường, đó là một phiền toái nhỏ. Trong không gian này, nó có thể làm lệch một lá phiếu, sai một dòng biên bản, hỏng một kết luận có giá trị pháp lý.
Đây là điều phân biệt phòng họp ra quyết định trang trọng với mọi không gian âm thanh khác. Cái giá của việc nghe không rõ không tính bằng sự khó chịu, mà tính bằng hậu quả của quyết định. Vì vậy độ rõ ở đây không thể là thứ làm tốt nhất có thể. Nó phải là thứ được đảm bảo.
