Một căn phòng càng yên tĩnh, mỗi lời nói trong đó càng đi xa nguyên vẹn. Sự riêng tư của lời nói không đến từ việc dập tắt âm thanh, mà từ việc kiểm soát xem còn ai nghe rõ được nó.
Cánh cửa phòng họp khép lại. Theo bản năng, mọi người hạ giọng. Có một cảm giác an toàn quen thuộc trong một căn phòng kín và yên tĩnh, cảm giác rằng những gì nói ra ở đây sẽ ở lại đây. Cảm giác đó thường sai.
Nghịch lý nằm ở chỗ căn phòng càng yên tĩnh, một câu nói khẽ lại càng giữ nguyên hình dạng khi nó rời khỏi miệng người nói. Không có gì che lấp nó. Nó luồn qua khe cửa, theo đường ống điều hòa, vượt qua bức vách chỉ cao đến trần giả, rồi đến tai một người không nên nghe, vẫn đủ rõ để hiểu.
