Văn phòng mở hứa hẹn sự cộng tác, nhưng nhiều nơi lại đánh mất thứ quý hơn: khả năng tập trung sâu. Thủ phạm hiếm khi là độ ồn. Nó là độ rõ của lời nói ở bàn bên cạnh.
Một mặt sàn văn phòng mở, sáng sủa, đông người, đúng như bản vẽ kiến trúc mong muốn. Một nhân viên đang cố hoàn thành một việc đòi hỏi suy nghĩ liền mạch. Cách đó ba bàn, hai đồng nghiệp bắt đầu bàn về chuyến đi cuối tuần. Không to. Nghe rõ từng chữ. Và không tài nào phớt lờ được.
Tai có thể quay đi, nhưng sự chú ý thì không. Khi một câu nói đủ rõ và có nghĩa lọt vào, một phần trí óc tự động bám theo nó, dù người nghe không hề muốn. Tiếng máy in không làm được điều này. Tiếng điều hòa không làm được. Một câu tiếng người mà ta hiểu được thì làm, mỗi lần một ít.
