Điều mà mười một bài trước cùng nói tới
Mỗi bài trước đi vào một góc riêng, nhưng nếu đứng lùi lại nhìn, tất cả cùng chỉ về một điểm. Bài về ba tờ báo giá không so được với nhau nói rằng cột giá thấp nhất thường là cột đắt nhất. Bài về mua thiết bị tốt mà cả hệ vẫn hỏng nói rằng một hệ thống không phải là phép cộng các món tốt. Bài về việc gọi cho ai lúc nửa đêm nói rằng cái lỗi nguy hiểm nhất là cái lỗi không thuộc về ai. Bài về doanh thu ẩn trong khu nghỉ dưỡng nói rằng thứ đáng giá nhất lại là thứ khách không nhìn thấy.
Những câu chuyện khác nhau, những nỗi đau khác nhau, nhưng tất cả đều xoay quanh cùng một khoảng trống: khoảng cách giữa việc sở hữu các bộ phận và việc có được một cái toàn thể vận hành. Khoảng trống đó là nơi phần lớn dự án thất bại, không phải vì thiết bị kém, mà vì không ai chịu trách nhiệm cho cái tổng thể mà thiết bị lẽ ra phải tạo nên.
Chúng tôi tồn tại để lấp đúng khoảng trống đó. Không phải bằng cách bán thêm thiết bị tốt hơn, mà bằng cách nhận về mình trách nhiệm cho kết quả cuối cùng, cái phần mà trong mô hình chia nhỏ thông thường không thuộc về ai.
