Cái lỗi không thuộc về ai
Đây không phải chuyện các nhà thầu thiếu năng lực hay cố tình né tránh. Phần lớn họ đều làm tốt phần việc của mình. Vấn đề nằm ở một khoảng trống mà không hợp đồng nào nhắc tới: khoảng ranh giới giữa các gói thầu.
Khi một công trình được chia thành nhiều gói cho nhiều nhà thầu, mỗi hợp đồng mô tả rất rõ phần của người ký. Nhà thầu âm thanh chịu trách nhiệm tới điểm này. Nhà thầu hình ảnh chịu trách nhiệm từ điểm kia. Nhưng cái lỗi thật trong đời thực hiếm khi nằm gọn trong một gói. Nó thường sinh ra ở chỗ hai gói gặp nhau, nơi tín hiệu của bên này đi vào thiết bị của bên kia, nơi mà theo hợp đồng thì không thuộc về ai một cách trọn vẹn.
Ở khoảng trống đó, mỗi nhà thầu đều có lý khi nói phần của tôi vẫn chạy. Và họ nói thật. Vấn đề là cả hệ thống không chạy, còn cái tổng thể ấy thì không có tên trong bất kỳ hợp đồng con nào. Không ai được thuê để chịu trách nhiệm cho cái toàn thể. Mỗi người được thuê cho một mảnh.
Chủ đầu tư, người trả tiền cho tất cả, cuối cùng lại là người duy nhất đứng giữa. Họ trở thành trọng tài bất đắc dĩ trong một cuộc tranh luận kỹ thuật mà họ không có chuyên môn để phân xử. Họ nghe mỗi bên trình bày, mỗi bên đều nghe có vẻ hợp lý, và họ không có cách nào biết ai đúng. Trong lúc đó, phòng họp vẫn không dùng được, và thời gian thì không chờ ai.
Đây là cái giá ẩn của việc mua theo gói mà không mua sự đồng bộ. Nó không hiện trong bảng báo giá. Nó chỉ hiện vào cái đêm hệ thống ngừng chạy, khi người ta phát hiện rằng mình đã mua rất nhiều phần việc, nhưng chưa từng mua một người chịu trách nhiệm cho kết quả cuối cùng.
Và nó không dừng ở một sự cố. Một hệ thống ghép từ nhiều nguồn, không ai điều phối tổng thể, sẽ mang trong nó một sự thiếu nhất quán âm ỉ. Bản cập nhật của thiết bị này vô tình xung đột với cấu hình của thiết bị kia. Một lần bảo trì của gói này làm lệch thông số của gói khác. Không có ai nhìn toàn cảnh để thấy trước những va chạm đó, nên chúng cứ lặp lại, mỗi lần lại một vòng đổ lỗi mới.
